Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Được


Được
Được
Sống một kiếp người, bình an là được

2 bánh 4 bánh, đi được là được

Tiền ít tiền nhiêu, đủ tiêu là được

Người xấu người đẹp, dễ coi là được


Người già người trẻ, miễn khỏe là được

Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được

Ông xã về trễ, miễn về là được

Bà xã càu nhàu, thương mình là được


Tiến sĩ cũng được, bán rau cũng được

Tất cả phiền não, biết xả là được

Kiên trì cố chấp, biết quên là được

Bạn bè xa gần , nhớ nhau là được


Không phải có tiền, muốn gì cũng được

Tâm tốt việc tốt, số mệnh đổi được

Ai đúng ai sai, trời biết là được

Tích đức tu thân, kiếp sau cũng được


Thiên địa vạn vật, tùy duyên là được

Có rất nhiều việc, nhìn xa sẽ được

Nói nhiều như vậy, hiểu được là được

Vẫn còn chưa hiểu, xem lại là được

(Sưu tầm)

Tôi cũng điên rồi

Tôi cũng điên rồi
Tôi cũng điên rồi
Bác sĩ hỏi:
- Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi, vì tôi không rõ tôi là ai hết?
Bác si nhíu mày:
- Anh có thể nói rõ hơn không?
- chuyện là thế này.. Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một thiếu nữ trưởng thành. Mới đây, bố tôi về bên cưới cô ấy.
Bác sĩ bảo:
- Chuyện thường thôi.
- Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố tôi.
- Cũng không có gì phạm pháp. Vì dẫu sao cô bé và Bố anh cũng không cùng một huyết thống.
- Nhưng tôi trở thành.. cha vợ cũa Bố tôi.
Bác sĩ đáp:
- Thì bắt buộc vậy! Đó là ngôi thứ xã hội đặt ra mà!
- Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi.
- Ừhmmm.... đúng! Không thể gọi khác được.
- Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông ngoại của nó.
- Ơ.........ơ quả là không sai!
- Mới đây vợ tôi sinh được một đứa con trai... vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.. nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
- Ơ.............ơ đúng rồi!! ..phải gọi thế thôi!!!
- Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó. Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là.. ông nội của tôi và là anh của vợ tôi. Vậy bác sĩ xem tôi là ai????? Tôi điên rồi..!!
Bác sĩ la lên:
- Thôi, anh đừng kể nữa, tôi cũng điên rồi..!!
(Sưu tầm)

Cuộc đời mẹ

Cuộc đời mẹ
Cuộc đời mẹ
Đời mẹ như đóa hoa hồng
Nở tươi thắm giữa đồng lúa xanh
Cho con sức sống vượt nhanh
Lên đường tươi sáng an lành muôn phương
Đời mẹ là cả rừng hương
Cho con lẽ sống ngát đường con đi
Dù con gặp cảnh sầu bi
Cũng luôn vui dạ khắc ghi hương lành
Đời mẹ như ánh trăng thanh
Soi đường con bước qua thành vinh quang
Đưa con đến chốn huy hoàng
Sống vui yên ổn vẹn toan muôn nơi
Đời mẹ như áng mây trời
Cho con bóng mát thoát đời lầm than
Cho con mái ấm son vàng
Vượt qua muôn nẻo non ngàn xa đưa
Đời mẹ như những hạt mưa
Cho con tắm mát giữa trưa nắng hè
Giúp con biết lối quay về
Cội nguồn chân lý bến mê xa rời
Đời mẹ như ánh mặt trời
Cho con xanh lá cho đời trổ hoa
Cho con sức sống chan hòa
Noi theo anh đạo bước qua mê lầm
Đời mẹ như gió âm thầm
Vượt qua giông tố mưa dầm trời đêm
Cho con cuộc sống êm đềm
Bình yên như nắng bên thềm chiều đông
Đời mẹ là cả cánh đồng
Cho con gieo mạ vun trồng lúa thơm
Mai đây hé nụ nhả cơm
Nuôi con khôn lớn kết đơm trái hồng
Đời mẹ như nước biển đông
Cho con lặn hụp tinh thông giữa dòng
Đưa con về với tổ tông
Hòa vui thanh thản giữa lòng biển sâu
Mẹ ơi dù có về đâu
Cũng không thóat khỏi bể dâu cuộc đời
Về đây bên mẹ ai ơi
Là nguồn hạnh phúc ngàn đời không phai.
(Sưu tầm)

Hạn sử dụng của tình yêu

Ngày xa xưa hay đến tận bây giờ, Tình Yêu vốn được đóng gói sẵn trong những cái hộp thắt nơ xinh xinh trên thiên đường. Sau đó Tình Yêu mới được gửi xuống trần gian theo đường tàu lửa Giấc Mơ hay như hiện tại là bằng tàu cao tốc (nên mới sinh ra những "tình yêu sét đánh"). Cách đóng hộp chẳng thay đổi là mấy, khác chăng chỉ là ngày xưa làm dạng thủ công. Hộp tình yêu làm ra ít nhưng cực kỳ chất lượng, còn bây giờ tất cả đều có máy làm thay,trách nhiệm của các thiên thần nhẹ nhàng hơn nên cũng hay lơ đễnh mà không xem xét kỹ các hộp Tình Yêu. Vì vậy mới có hộp nhạt phèo, hộp quá đậm đặc, thậm chí hộp không có gì...
Hạn sử dụng của tình yêu
Hạn sử dụng của tình yêu
Lại kể tiếp chuyện xưa...

Trong mẻ xuất xưởng những hộp Tình Yêu đầu tiên, khi các Thiên Thần mang đến hỏi Thượng Đế quyết định nên đóng hạn dùng mấy năm: một năm, hai năm, hay mười năm, thì Thượng Đế đã mỉm cười đáp: " Các ngươi đừng in hạn sử dụng.Ta đã có chủ ý của ta."

Và các hộp Tình Yêu được ban phát xuống trần gian với hạn sử dụng không ghi chi cả. Ai nhận được nó, mở ra rồi thì không bao giờ còn giống như trước nữa. Nó làm người ta khóc, người ta cười, hạnh phúc và cả đau khổ; làm con người ta say đắm, ngất ngây như nếm mật ngọt, lại có khi ê chề, muốn quên đi tất cả.

Các đôi mới vừa yêu nhau rất nồng nàn, mãnh liệt. Nhưng sau một thời gian, tình cảm cứ như vơi dần.

Đàn ông thì cứ thắc mắc: "Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu."

Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: "Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?"

Thế là mọi người nháo nhào cả lên "Hộp Tình Yêu hết hạn sử dụng rồi!"

Rồi họ ngày đêm khẩn cầu xin được ban tặng hộp Tình Yêu mới. Có người được toại nguyện, có người chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng. Vì ai nhận được hộp Tình Yêu là một chuyện ngẫu nhiên, và tùy duyên mà thôi.

Các thiên thần nghe những lời van xin, cầu nguyện thống thiết ngày càng nhiều thì đâm ra mệt mỏi. Họ bèn kéo nhau đến gặp Thượng Đế xin người hãy in hạn sử dụng hộp Tình Yêu là một trăm năm để chẳng còn ai phải than thở vì Tình Yêu hết sớm quá nữa.

Thượng Đế nghe xong mỉm cười. Người lấy cho các thiên thần xem con dấu dùng để in hạn sử dụng của hộp Tình Yêu mà Người chưa bao giờ sử dụng: "Vô thời hạn". Vâng đúng là vô thời hạn. Tình yêu không có tuổi, không bị bào mòn, và cũng không bao giờ cạn kiệt hay ngừng thổn thức theo thời gian.

Các thiên thần càng thêm ngạc nhiên:"Nếu thế sao con người ta lại hết yêu nhau nhanh đến vậy?"

Thượng Đế lại cười: "Hộp tình yêu không phải là hết hạn mà là bị họ làm hỏng mất rồi. Cái gì cũng phải đọc kỹ trước khi sử dụng. Tình yêu là vĩnh cửu, vô thời hạn. Nhưng cách yêu như thế nào để giữ được tình yêu đó là cả một vấn đề. Con người ta chỉ suốt ngày nói rằng yêu, yêu lắm, yêu mãi mãi. Nhưng họ không bao giờ chịu học "cách yêu thương một người" nên cuối cùng tự làm mất đi tình yêu của chính họ mà thôi.
(Sưu tầm)

Có nên đặt niềm tin vào phụ nữ

Nếu đàn ông ít niềm tin vào phụ nữ hơn ở những khi quyết định, thì phụ nữ cũng hãy chứng tỏ rằng mình chẳng cần đến đàn ông để đưa ra phán quyết bao giờ!

“Trong giờ phút quyết định, tôi ít niềm tin vào phụ nữ hơn” – câu nói đùa mà như thật trong hoàn cảnh “nước sôi lửa bỏng” này của một đấng mày râu đã dễ dàng hạ bệ lòng tự tôn của rất nhiều phụ nữ, dù ít dù nhiều, trong đó có cả những người thông minh và tỉnh táo nhất. Vẫn biết đây chỉ là một câu nói vui, nhưng nếu đặt nó ra khỏi cuộc chơi, có lẽ nó cũng khiến hàng triệu phụ nữ phải rối bời trong suy nghĩ.

Vì sao ư? Cũng chỉ vì họ là phụ nữ!

Có chị em nào dám đứng lên phản bác và trả đũa câu nói kia không? Rằng “về phần mình, cả cuộc đời này, tôi chưa bao giờ tin vào đàn ông”. Có lẽ là không, vì đàn ông không bao giờ tồi như thế! Và phụ nữ cũng chẳng thể nào quyết đoán được như thế kia.

Dẹp tự ái sang một bên, các chị em cũng sẽ nhận ra câu nói kia không phải là không có lý. Từ bao lâu nay, phụ nữ đã mấy khi được đối xử công bằng dù trong xã hội luôn luôn giương cao lá cờ bình đẳng. Vẫn đủ thứ giáo điều, vẫn nhiều lời kì thị, hết định kiến này lại sang hủ tục nọ, phụ nữ vẫn chưa bao giờ được ngang hàng với đàn ông. Đó cũng là lẽ dĩ nhiên, nên có mấy chị em được may mắn gửi gắm niềm tin trong những phút giây quyết định?

Phụ nữ là lắm điều, phụ nữ là nhiều chuyện. Phụ nữ là rách việc, phụ nữ là lôi thôi? Đàn ông nghĩ thế nào, tốt xấu khen chê phụ nữ đều chẳng buồn… cãi. Vì cứ bị mặc định là phái yếu, nên mặc nhiên họ cũng cam lòng.

Tất cả cũng vì đàn ông luôn giữ được cái đầu. Còn phụ nữ thì luôn để tim mình lên tiếng trước. Có phải vì thế mà họ được thiết kế để cần nhau? Nhưng trước khi gần nhau, và cỏ lúc đã có nhau, đàn ông vẫn tự cho mình ở trên một nấc.
Có nên đặt niềm tin vào phụ nữ
Có nên đặt niềm tin vào phụ nữ
Phụ nữ muôn đời vẫn cứ là phụ nữ. Còn đàn ông có vật đổi sao dời vẫn cứ sẽ là đàn ông. Phụ nữ cam lòng, đàn ông bảo thủ. Phụ nữ nhu nhược, đàn ông cường quyền. Phụ nữ thấp hèn, đàn ông cao quý. Phụ nữ mâm dưới, đàn ông chiếu trên. Là lỗi của ai?

Lỗi của ngày xưa, của phong kiến trị vì? Hay lỗi của phụ nữ chỉ luôn bó mình vào những điều khuôn thước mà không dám vượt lên để thể hiện rằng mình cũng là một nửa thế giới? Để đàn ông nghĩ lại, buộc đàn ông nhận sai, phụ nữ phải tự chứng tỏ mình chứ các đấng mày râu họ sẽ chẳng bao giờ bỗng nhiên nhận ra những điều đó. Đừng mong họ tự hiểu, mà hãy làm để họ sáng rõ đôi mắt ra!

Rằng phụ nữ cũng như đàn ông, chẳng có ai cầm quyền ai cả! Đàn ông ít niềm tin vào phụ nữ hơn ở những khi quyết định, thì phụ nữ cũng hãy chứng tỏ rằng mình chẳng cần đến đàn ông để đưa ra phán quyết bao giờ!

Không để đàn ông nghĩ xấu về mình, thì ngay bây giờ phụ nữ cần đứng lên mà hành động. Cải tạo cái đầu của các chàng trai quanh bạn! Đào thải những suy nghĩ cảm tính kia đi! Chỉ có đứng dậy bằng chân, làm được bằng tay, nhìn được bằng mắt, có như thế, đàn ông mới chịu nhận mình sai!
(Sưu tầm)

Nỗi day dứt của người thứ ba

Anh bênh vực tôi, trước mặt chị anh cũng nói thẳng yêu tôi, anh còn ở với chị vì con, vì danh dự và sự nghiệp. Nhiều năm anh cố giấu chị để bảo vệ tôi khỏi bị sỉ nhục, để hoàn thành cái dự định tương lai cho cả tôi, chị, anh và con anh.
Nỗi day dứt của người thứ ba
Nỗi day dứt của người thứ ba
Tôi không biết mình đã khóc bao lâu rồi, chỉ là giờ thân xác và tâm hồn tôi tan rã. Tôi quen anh gần 10 năm, quãng thời gian chẳng ngắn mà cũng chẳng dài khi nhìn lại. Hôm ấy vợ anh chính thức gặp tôi, khi chị chặn cửa xe, tôi còn ngơ ngác chẳng biết chị là ai. 10 năm tôi chẳng biết mặt người phụ nữ bị tôi cướp chồng mặt mũi hình thù ra sao, vì tôi chưa bao giờ có can đảm để tìm hiểu. Tôi chỉ biết yêu người đàn ông đó, anh không của riêng tôi.

Vẫn biết có rất nhiều định kiến không tốt về người thứ ba như tôi, bởi thế yêu anh 10 năm tôi chỉ âm thầm từng đêm khóc vì tủi thân, chưa bao giờ dám bắt anh bỏ chị để lấy mình. Tôi biết gia đình anh không hạnh phúc yên ấm, mọi thứ chỉ là vỏ bọc hoàn hảo cho một gia đình tri thức hiện đại. Anh chưa bao giờ nói xấu chị, chỉ nói vợ chồng lấy nhau vì tình nghĩa chị dành cho anh, tình yêu không có, thế thôi. Tôi chẳng biết chị hiền hay ghê gớm, gặp tôi chị không đánh, cũng không ồn ào mắng chửi như phụ nữ hay đánh ghen, chị rất nhỏ nhẹ, sự nhẹ nhàng đó cũng như từng lời nói cứa sâu vào tim tôi.

Chị nói tôi giống như " rau sạch", là hạng người chỉ biết nằm ngửa đợi anh, chỉ là trò chơi qua đường của anh. Tôi không trách, cũng chẳng có quyền trách, chị mới là người có quyền mắng. Từ khi biết anh có vợ, tôi đã biết mình sai, chỉ là không thể dứt ra được tình yêu của mình. Chẳng biết lý do gì tôi thấy đàn ông trên đời không ai có thể lại gần ngoại trừ anh, bởi vậy tôi cũng chỉ im lặng để chị muốn mắng muốn nhiếc muốn sỉ nhục thế nào cũng được. Tôi không giận, không oán, không ghét, có rơi nước mắt vì tủi nhục.

Anh bênh vực tôi, trước mặt chị anh cũng nói thẳng yêu tôi, anh còn ở với chị vì con, vì danh dự và sự nghiệp. Nhiều năm anh cố giấu chị để bảo vệ tôi khỏi bị sỉ nhục, để hoàn thành cái dự định tương lai cho cả tôi, chị, anh và con anh. Anh muốn mọi thứ được sắp xếp ổn thoả không ồn ào, giờ chị đã biết thì chị muốn sao anh cũng làm theo. Chị muốn ly hôn anh sẵn sàng. Anh nói hai người ai cũng khổ, chị ở bên anh hàng ngày nhưng không có được trái tim của anh, còn tôi có trái tim anh nhưng hằng đêm vẫn âm thầm khóc.

Chị hỏi tôi giờ biết chị rồi còn qua lại với anh không, chị sẽ không bao giờ ly dị để anh đến với tôi, không bao giờ. Liệu tôi có thể đợi anh bao lâu, 5 năm hay 10 năm hay 20 năm? Chị hăm doạ có thể bỏ 10 triệu để mướn người xử tôi, chỉ là muốn câu trả lời. Tôi cũng chỉ nói được một câu: Em yêu anh nên không từ bỏ. Trong thâm tâm tôi nghĩ một điều "Nếu chị níu giữ được anh, không để anh đến tìm tôi, nếu trước mặt chị anh nói không yêu tôi, tôi chỉ là người qua đường, trước mặt chị anh không bảo vệ tôi, anh chọn chị và gia đình, thì tôi sẽ mãi mãi không bao giờ xuất hiện", nhưng tôi biết nếu nói vậy sẽ như dầu đổ thêm cho sự tức giận của chị lúc đó nên lại thôi.

Anh cũng nói tôi có quyền yêu, chị không thể trói buộc anh cả đời, cuộc gặp không ồn ào, chỉ có chị và anh tranh luận, tôi như khán giả ngồi nghe, về nhà rồi tôi mới bộc phát được nỗi tủi nhục của mình. Tôi yêu anh, cứ nghĩ đến gia đình anh tôi lại bối rối, thương chị, thấy mình có lỗi. Hàng ngàn lần tôi tự trách mình sao lại rơi vào tình cảnh khó xử như vậy. Tôi không thể bỏ anh bởi tình yêu của tôi và anh quá sâu sắc, chỉ cần một ngày anh không liên lạc được với tôi, anh đã cuống cuồng tìm kiếm. Tôi chỉ một ngày không liên lạc với anh đã quay quắt trong nỗi nhớ. Tôi biết làm sao?

Tôi không muốn anh mất tất cả công danh sự nghiệp chỉ vì mình khi chị thật sự nổi giận và tung hê tất cả, nhưng chia tay thì cả tôi và anh cũng không thể sống thiếu nhau. Mấy ngày nay ngày nào anh cũng gặp tôi để an ủi, muốn làm cho tôi vui để không suy nghĩ những chuyện vừa qua. Tôi thật sự không thể làm gì khác hơn là đi theo trái tim của mình. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên, biết đâu tôi tìm được lời khuyên đúng đắn nhất dành cho mình.
Nguồn: vnexpress

Hãy làm vợ anh cho đúng nghĩa

Đám bạn hay ghen tỵ với anh. Bọn nó bảo: “Mày là thằng đàn ông có vợ sướng nhất trên đời. Muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, tự do tuyệt đối, chẳng ai quản lý”.
“Tự do”
“Tự do”
Quả thật, thời gian đầu khi hai đứa mới lấy nhau, anh thấy mình cũng sướng thật. Đã có vợ, nhưng anh chẳng cần về nhà đúng giờ, chẳng cần ăn cơm đúng bữa, có thể nhậu nhẹt thả ga, thậm chí đi chơi thâu đêm suốt sáng cũng chẳng ai cằn nhằn… Nhiều thằng bạn anh còn ao ước: “Giá mà vợ tao cũng đi làm xa như vợ mày!”. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, tụi nó đâu có biết, sống xa vợ, anh sướng ít mà khổ nhiều…

Nói ra chắc chẳng ai tin, chứ từ khi cưới nhau hai năm trước đến bây giờ, tổng thời gian hai vợ chồng mình ở gần nhau chắc không được quá một tháng. Mới cưới đúng một tuần, công ty có quyết định điều em làm trưởng chi nhánh ở tận Bình Định. Tính tình vốn mạnh mẽ, quyết đoán, lại đam mê sự nghiệp, em hăm hở muốn đi ngay. Anh phản đối, kiên quyết không cho. Thế là, ngày nào em cũng tỉ tê đủ kiểu, đại loại như “Em đi mỗi tháng về vài lần, chứ có đi luôn đâu!”, rồi lại “Sống xa nhau vậy cũng hay, hai đứa đỡ gây gổ giận hờn”. Năn nỉ mấy ngày không được, em đổ quạu, chuyển sang đổ tội cho anh: “Anh như vậy là ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho mình, không biết nghĩ cho tương lai, sự nghiệp của em”. Nghe vậy, anh chẳng biết nói gì hơn, đành bấm bụng cho em đi. Và hai năm qua, tiếng là có vợ, mà anh vẫn phải lủi thủi cuộc sống độc thân…

Hai năm, thực đơn của anh cứ xoay vòng mấy món cơm hàng cháo chợ. Lâu lâu một lần không sao, chứ ngày nào cũng ăn ngoài đường, anh ngán! Em cứ đi biền biệt, năm thì mười họa mới về nhà. Thi thoảng em có về, anh kêu em nấu ăn, em lại bảo: “Thôi! Lâu lâu em mới về một lần, anh đãi em ăn nhà hàng đi”… Vậy là, mang tiếng là có vợ, mà hai năm rồi, một bữa cơm gia đình nóng sốt vẫn mãi là ước mơ!

Ngán cơm hàng cháo chợ, anh còn có thể khắc phục bằng cách… đi nhậu cho qua bữa. Nhưng cái không khí hiu quạnh, cô đơn khi thiếu em, anh chẳng biết làm sao khắc phục? Mình anh ở cái nhà rộng thênh thang, buồn thỉu buồn thiu. Vắng bàn tay chăm sóc của phụ nữ, ngôi nhà cũng lạnh đi. Mà nhà ba mẹ, họ hàng anh ở hết dưới quê, buồn cũng chẳng biết sang nhà ai. Nhiều khi, anh phải sang nhà trọ của mấy đứa em trong công ty ngủ cho đỡ buồn.

Anh cũng chẳng hiểu sao, mình ở xa nhau, anh muốn làm gì thì làm, mà em chẳng hề ghen. Ngẫm tới ngẫm lui, anh lại chợt giật mình, biết đâu ở ngoài Bình Định, cũng có anh nào đang ngấp nghé với em?

Mới đây, má anh lên chơi, thấy nhà cửa quạnh hiu, bà la quá chừng. Rồi bà gọi điện cho má em than thở. Hai bà thống nhất, cương quyết bắt em phải về. Chắc ở ngoài Bình Định, em cũng đã nhận được tối hậu thư của “hai sếp” rồi. Nhưng với cái tính ương bướng của mình, biết lần này em có chịu nghe?

Phần mình, anh cũng đưa ra tối hậu thư, nhắn với em rằng: Hãy cố gắng trở thành “vợ” anh sao cho đúng nghĩa vợ, trước khi quá muộn!
Nguồn: dantri