Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Được


Được
Được
Sống một kiếp người, bình an là được

2 bánh 4 bánh, đi được là được

Tiền ít tiền nhiêu, đủ tiêu là được

Người xấu người đẹp, dễ coi là được


Người già người trẻ, miễn khỏe là được

Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được

Ông xã về trễ, miễn về là được

Bà xã càu nhàu, thương mình là được


Tiến sĩ cũng được, bán rau cũng được

Tất cả phiền não, biết xả là được

Kiên trì cố chấp, biết quên là được

Bạn bè xa gần , nhớ nhau là được


Không phải có tiền, muốn gì cũng được

Tâm tốt việc tốt, số mệnh đổi được

Ai đúng ai sai, trời biết là được

Tích đức tu thân, kiếp sau cũng được


Thiên địa vạn vật, tùy duyên là được

Có rất nhiều việc, nhìn xa sẽ được

Nói nhiều như vậy, hiểu được là được

Vẫn còn chưa hiểu, xem lại là được

(Sưu tầm)

Tôi cũng điên rồi

Tôi cũng điên rồi
Tôi cũng điên rồi
Bác sĩ hỏi:
- Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi, vì tôi không rõ tôi là ai hết?
Bác si nhíu mày:
- Anh có thể nói rõ hơn không?
- chuyện là thế này.. Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một thiếu nữ trưởng thành. Mới đây, bố tôi về bên cưới cô ấy.
Bác sĩ bảo:
- Chuyện thường thôi.
- Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố tôi.
- Cũng không có gì phạm pháp. Vì dẫu sao cô bé và Bố anh cũng không cùng một huyết thống.
- Nhưng tôi trở thành.. cha vợ cũa Bố tôi.
Bác sĩ đáp:
- Thì bắt buộc vậy! Đó là ngôi thứ xã hội đặt ra mà!
- Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi.
- Ừhmmm.... đúng! Không thể gọi khác được.
- Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông ngoại của nó.
- Ơ.........ơ quả là không sai!
- Mới đây vợ tôi sinh được một đứa con trai... vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.. nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
- Ơ.............ơ đúng rồi!! ..phải gọi thế thôi!!!
- Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó. Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là.. ông nội của tôi và là anh của vợ tôi. Vậy bác sĩ xem tôi là ai????? Tôi điên rồi..!!
Bác sĩ la lên:
- Thôi, anh đừng kể nữa, tôi cũng điên rồi..!!
(Sưu tầm)

Cuộc đời mẹ

Cuộc đời mẹ
Cuộc đời mẹ
Đời mẹ như đóa hoa hồng
Nở tươi thắm giữa đồng lúa xanh
Cho con sức sống vượt nhanh
Lên đường tươi sáng an lành muôn phương
Đời mẹ là cả rừng hương
Cho con lẽ sống ngát đường con đi
Dù con gặp cảnh sầu bi
Cũng luôn vui dạ khắc ghi hương lành
Đời mẹ như ánh trăng thanh
Soi đường con bước qua thành vinh quang
Đưa con đến chốn huy hoàng
Sống vui yên ổn vẹn toan muôn nơi
Đời mẹ như áng mây trời
Cho con bóng mát thoát đời lầm than
Cho con mái ấm son vàng
Vượt qua muôn nẻo non ngàn xa đưa
Đời mẹ như những hạt mưa
Cho con tắm mát giữa trưa nắng hè
Giúp con biết lối quay về
Cội nguồn chân lý bến mê xa rời
Đời mẹ như ánh mặt trời
Cho con xanh lá cho đời trổ hoa
Cho con sức sống chan hòa
Noi theo anh đạo bước qua mê lầm
Đời mẹ như gió âm thầm
Vượt qua giông tố mưa dầm trời đêm
Cho con cuộc sống êm đềm
Bình yên như nắng bên thềm chiều đông
Đời mẹ là cả cánh đồng
Cho con gieo mạ vun trồng lúa thơm
Mai đây hé nụ nhả cơm
Nuôi con khôn lớn kết đơm trái hồng
Đời mẹ như nước biển đông
Cho con lặn hụp tinh thông giữa dòng
Đưa con về với tổ tông
Hòa vui thanh thản giữa lòng biển sâu
Mẹ ơi dù có về đâu
Cũng không thóat khỏi bể dâu cuộc đời
Về đây bên mẹ ai ơi
Là nguồn hạnh phúc ngàn đời không phai.
(Sưu tầm)

Hạn sử dụng của tình yêu

Ngày xa xưa hay đến tận bây giờ, Tình Yêu vốn được đóng gói sẵn trong những cái hộp thắt nơ xinh xinh trên thiên đường. Sau đó Tình Yêu mới được gửi xuống trần gian theo đường tàu lửa Giấc Mơ hay như hiện tại là bằng tàu cao tốc (nên mới sinh ra những "tình yêu sét đánh"). Cách đóng hộp chẳng thay đổi là mấy, khác chăng chỉ là ngày xưa làm dạng thủ công. Hộp tình yêu làm ra ít nhưng cực kỳ chất lượng, còn bây giờ tất cả đều có máy làm thay,trách nhiệm của các thiên thần nhẹ nhàng hơn nên cũng hay lơ đễnh mà không xem xét kỹ các hộp Tình Yêu. Vì vậy mới có hộp nhạt phèo, hộp quá đậm đặc, thậm chí hộp không có gì...
Hạn sử dụng của tình yêu
Hạn sử dụng của tình yêu
Lại kể tiếp chuyện xưa...

Trong mẻ xuất xưởng những hộp Tình Yêu đầu tiên, khi các Thiên Thần mang đến hỏi Thượng Đế quyết định nên đóng hạn dùng mấy năm: một năm, hai năm, hay mười năm, thì Thượng Đế đã mỉm cười đáp: " Các ngươi đừng in hạn sử dụng.Ta đã có chủ ý của ta."

Và các hộp Tình Yêu được ban phát xuống trần gian với hạn sử dụng không ghi chi cả. Ai nhận được nó, mở ra rồi thì không bao giờ còn giống như trước nữa. Nó làm người ta khóc, người ta cười, hạnh phúc và cả đau khổ; làm con người ta say đắm, ngất ngây như nếm mật ngọt, lại có khi ê chề, muốn quên đi tất cả.

Các đôi mới vừa yêu nhau rất nồng nàn, mãnh liệt. Nhưng sau một thời gian, tình cảm cứ như vơi dần.

Đàn ông thì cứ thắc mắc: "Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu."

Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: "Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?"

Thế là mọi người nháo nhào cả lên "Hộp Tình Yêu hết hạn sử dụng rồi!"

Rồi họ ngày đêm khẩn cầu xin được ban tặng hộp Tình Yêu mới. Có người được toại nguyện, có người chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng. Vì ai nhận được hộp Tình Yêu là một chuyện ngẫu nhiên, và tùy duyên mà thôi.

Các thiên thần nghe những lời van xin, cầu nguyện thống thiết ngày càng nhiều thì đâm ra mệt mỏi. Họ bèn kéo nhau đến gặp Thượng Đế xin người hãy in hạn sử dụng hộp Tình Yêu là một trăm năm để chẳng còn ai phải than thở vì Tình Yêu hết sớm quá nữa.

Thượng Đế nghe xong mỉm cười. Người lấy cho các thiên thần xem con dấu dùng để in hạn sử dụng của hộp Tình Yêu mà Người chưa bao giờ sử dụng: "Vô thời hạn". Vâng đúng là vô thời hạn. Tình yêu không có tuổi, không bị bào mòn, và cũng không bao giờ cạn kiệt hay ngừng thổn thức theo thời gian.

Các thiên thần càng thêm ngạc nhiên:"Nếu thế sao con người ta lại hết yêu nhau nhanh đến vậy?"

Thượng Đế lại cười: "Hộp tình yêu không phải là hết hạn mà là bị họ làm hỏng mất rồi. Cái gì cũng phải đọc kỹ trước khi sử dụng. Tình yêu là vĩnh cửu, vô thời hạn. Nhưng cách yêu như thế nào để giữ được tình yêu đó là cả một vấn đề. Con người ta chỉ suốt ngày nói rằng yêu, yêu lắm, yêu mãi mãi. Nhưng họ không bao giờ chịu học "cách yêu thương một người" nên cuối cùng tự làm mất đi tình yêu của chính họ mà thôi.
(Sưu tầm)

Có nên đặt niềm tin vào phụ nữ

Nếu đàn ông ít niềm tin vào phụ nữ hơn ở những khi quyết định, thì phụ nữ cũng hãy chứng tỏ rằng mình chẳng cần đến đàn ông để đưa ra phán quyết bao giờ!

“Trong giờ phút quyết định, tôi ít niềm tin vào phụ nữ hơn” – câu nói đùa mà như thật trong hoàn cảnh “nước sôi lửa bỏng” này của một đấng mày râu đã dễ dàng hạ bệ lòng tự tôn của rất nhiều phụ nữ, dù ít dù nhiều, trong đó có cả những người thông minh và tỉnh táo nhất. Vẫn biết đây chỉ là một câu nói vui, nhưng nếu đặt nó ra khỏi cuộc chơi, có lẽ nó cũng khiến hàng triệu phụ nữ phải rối bời trong suy nghĩ.

Vì sao ư? Cũng chỉ vì họ là phụ nữ!

Có chị em nào dám đứng lên phản bác và trả đũa câu nói kia không? Rằng “về phần mình, cả cuộc đời này, tôi chưa bao giờ tin vào đàn ông”. Có lẽ là không, vì đàn ông không bao giờ tồi như thế! Và phụ nữ cũng chẳng thể nào quyết đoán được như thế kia.

Dẹp tự ái sang một bên, các chị em cũng sẽ nhận ra câu nói kia không phải là không có lý. Từ bao lâu nay, phụ nữ đã mấy khi được đối xử công bằng dù trong xã hội luôn luôn giương cao lá cờ bình đẳng. Vẫn đủ thứ giáo điều, vẫn nhiều lời kì thị, hết định kiến này lại sang hủ tục nọ, phụ nữ vẫn chưa bao giờ được ngang hàng với đàn ông. Đó cũng là lẽ dĩ nhiên, nên có mấy chị em được may mắn gửi gắm niềm tin trong những phút giây quyết định?

Phụ nữ là lắm điều, phụ nữ là nhiều chuyện. Phụ nữ là rách việc, phụ nữ là lôi thôi? Đàn ông nghĩ thế nào, tốt xấu khen chê phụ nữ đều chẳng buồn… cãi. Vì cứ bị mặc định là phái yếu, nên mặc nhiên họ cũng cam lòng.

Tất cả cũng vì đàn ông luôn giữ được cái đầu. Còn phụ nữ thì luôn để tim mình lên tiếng trước. Có phải vì thế mà họ được thiết kế để cần nhau? Nhưng trước khi gần nhau, và cỏ lúc đã có nhau, đàn ông vẫn tự cho mình ở trên một nấc.
Có nên đặt niềm tin vào phụ nữ
Có nên đặt niềm tin vào phụ nữ
Phụ nữ muôn đời vẫn cứ là phụ nữ. Còn đàn ông có vật đổi sao dời vẫn cứ sẽ là đàn ông. Phụ nữ cam lòng, đàn ông bảo thủ. Phụ nữ nhu nhược, đàn ông cường quyền. Phụ nữ thấp hèn, đàn ông cao quý. Phụ nữ mâm dưới, đàn ông chiếu trên. Là lỗi của ai?

Lỗi của ngày xưa, của phong kiến trị vì? Hay lỗi của phụ nữ chỉ luôn bó mình vào những điều khuôn thước mà không dám vượt lên để thể hiện rằng mình cũng là một nửa thế giới? Để đàn ông nghĩ lại, buộc đàn ông nhận sai, phụ nữ phải tự chứng tỏ mình chứ các đấng mày râu họ sẽ chẳng bao giờ bỗng nhiên nhận ra những điều đó. Đừng mong họ tự hiểu, mà hãy làm để họ sáng rõ đôi mắt ra!

Rằng phụ nữ cũng như đàn ông, chẳng có ai cầm quyền ai cả! Đàn ông ít niềm tin vào phụ nữ hơn ở những khi quyết định, thì phụ nữ cũng hãy chứng tỏ rằng mình chẳng cần đến đàn ông để đưa ra phán quyết bao giờ!

Không để đàn ông nghĩ xấu về mình, thì ngay bây giờ phụ nữ cần đứng lên mà hành động. Cải tạo cái đầu của các chàng trai quanh bạn! Đào thải những suy nghĩ cảm tính kia đi! Chỉ có đứng dậy bằng chân, làm được bằng tay, nhìn được bằng mắt, có như thế, đàn ông mới chịu nhận mình sai!
(Sưu tầm)

Nỗi day dứt của người thứ ba

Anh bênh vực tôi, trước mặt chị anh cũng nói thẳng yêu tôi, anh còn ở với chị vì con, vì danh dự và sự nghiệp. Nhiều năm anh cố giấu chị để bảo vệ tôi khỏi bị sỉ nhục, để hoàn thành cái dự định tương lai cho cả tôi, chị, anh và con anh.
Nỗi day dứt của người thứ ba
Nỗi day dứt của người thứ ba
Tôi không biết mình đã khóc bao lâu rồi, chỉ là giờ thân xác và tâm hồn tôi tan rã. Tôi quen anh gần 10 năm, quãng thời gian chẳng ngắn mà cũng chẳng dài khi nhìn lại. Hôm ấy vợ anh chính thức gặp tôi, khi chị chặn cửa xe, tôi còn ngơ ngác chẳng biết chị là ai. 10 năm tôi chẳng biết mặt người phụ nữ bị tôi cướp chồng mặt mũi hình thù ra sao, vì tôi chưa bao giờ có can đảm để tìm hiểu. Tôi chỉ biết yêu người đàn ông đó, anh không của riêng tôi.

Vẫn biết có rất nhiều định kiến không tốt về người thứ ba như tôi, bởi thế yêu anh 10 năm tôi chỉ âm thầm từng đêm khóc vì tủi thân, chưa bao giờ dám bắt anh bỏ chị để lấy mình. Tôi biết gia đình anh không hạnh phúc yên ấm, mọi thứ chỉ là vỏ bọc hoàn hảo cho một gia đình tri thức hiện đại. Anh chưa bao giờ nói xấu chị, chỉ nói vợ chồng lấy nhau vì tình nghĩa chị dành cho anh, tình yêu không có, thế thôi. Tôi chẳng biết chị hiền hay ghê gớm, gặp tôi chị không đánh, cũng không ồn ào mắng chửi như phụ nữ hay đánh ghen, chị rất nhỏ nhẹ, sự nhẹ nhàng đó cũng như từng lời nói cứa sâu vào tim tôi.

Chị nói tôi giống như " rau sạch", là hạng người chỉ biết nằm ngửa đợi anh, chỉ là trò chơi qua đường của anh. Tôi không trách, cũng chẳng có quyền trách, chị mới là người có quyền mắng. Từ khi biết anh có vợ, tôi đã biết mình sai, chỉ là không thể dứt ra được tình yêu của mình. Chẳng biết lý do gì tôi thấy đàn ông trên đời không ai có thể lại gần ngoại trừ anh, bởi vậy tôi cũng chỉ im lặng để chị muốn mắng muốn nhiếc muốn sỉ nhục thế nào cũng được. Tôi không giận, không oán, không ghét, có rơi nước mắt vì tủi nhục.

Anh bênh vực tôi, trước mặt chị anh cũng nói thẳng yêu tôi, anh còn ở với chị vì con, vì danh dự và sự nghiệp. Nhiều năm anh cố giấu chị để bảo vệ tôi khỏi bị sỉ nhục, để hoàn thành cái dự định tương lai cho cả tôi, chị, anh và con anh. Anh muốn mọi thứ được sắp xếp ổn thoả không ồn ào, giờ chị đã biết thì chị muốn sao anh cũng làm theo. Chị muốn ly hôn anh sẵn sàng. Anh nói hai người ai cũng khổ, chị ở bên anh hàng ngày nhưng không có được trái tim của anh, còn tôi có trái tim anh nhưng hằng đêm vẫn âm thầm khóc.

Chị hỏi tôi giờ biết chị rồi còn qua lại với anh không, chị sẽ không bao giờ ly dị để anh đến với tôi, không bao giờ. Liệu tôi có thể đợi anh bao lâu, 5 năm hay 10 năm hay 20 năm? Chị hăm doạ có thể bỏ 10 triệu để mướn người xử tôi, chỉ là muốn câu trả lời. Tôi cũng chỉ nói được một câu: Em yêu anh nên không từ bỏ. Trong thâm tâm tôi nghĩ một điều "Nếu chị níu giữ được anh, không để anh đến tìm tôi, nếu trước mặt chị anh nói không yêu tôi, tôi chỉ là người qua đường, trước mặt chị anh không bảo vệ tôi, anh chọn chị và gia đình, thì tôi sẽ mãi mãi không bao giờ xuất hiện", nhưng tôi biết nếu nói vậy sẽ như dầu đổ thêm cho sự tức giận của chị lúc đó nên lại thôi.

Anh cũng nói tôi có quyền yêu, chị không thể trói buộc anh cả đời, cuộc gặp không ồn ào, chỉ có chị và anh tranh luận, tôi như khán giả ngồi nghe, về nhà rồi tôi mới bộc phát được nỗi tủi nhục của mình. Tôi yêu anh, cứ nghĩ đến gia đình anh tôi lại bối rối, thương chị, thấy mình có lỗi. Hàng ngàn lần tôi tự trách mình sao lại rơi vào tình cảnh khó xử như vậy. Tôi không thể bỏ anh bởi tình yêu của tôi và anh quá sâu sắc, chỉ cần một ngày anh không liên lạc được với tôi, anh đã cuống cuồng tìm kiếm. Tôi chỉ một ngày không liên lạc với anh đã quay quắt trong nỗi nhớ. Tôi biết làm sao?

Tôi không muốn anh mất tất cả công danh sự nghiệp chỉ vì mình khi chị thật sự nổi giận và tung hê tất cả, nhưng chia tay thì cả tôi và anh cũng không thể sống thiếu nhau. Mấy ngày nay ngày nào anh cũng gặp tôi để an ủi, muốn làm cho tôi vui để không suy nghĩ những chuyện vừa qua. Tôi thật sự không thể làm gì khác hơn là đi theo trái tim của mình. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên, biết đâu tôi tìm được lời khuyên đúng đắn nhất dành cho mình.
Nguồn: vnexpress

Hãy làm vợ anh cho đúng nghĩa

Đám bạn hay ghen tỵ với anh. Bọn nó bảo: “Mày là thằng đàn ông có vợ sướng nhất trên đời. Muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, tự do tuyệt đối, chẳng ai quản lý”.
“Tự do”
“Tự do”
Quả thật, thời gian đầu khi hai đứa mới lấy nhau, anh thấy mình cũng sướng thật. Đã có vợ, nhưng anh chẳng cần về nhà đúng giờ, chẳng cần ăn cơm đúng bữa, có thể nhậu nhẹt thả ga, thậm chí đi chơi thâu đêm suốt sáng cũng chẳng ai cằn nhằn… Nhiều thằng bạn anh còn ao ước: “Giá mà vợ tao cũng đi làm xa như vợ mày!”. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, tụi nó đâu có biết, sống xa vợ, anh sướng ít mà khổ nhiều…

Nói ra chắc chẳng ai tin, chứ từ khi cưới nhau hai năm trước đến bây giờ, tổng thời gian hai vợ chồng mình ở gần nhau chắc không được quá một tháng. Mới cưới đúng một tuần, công ty có quyết định điều em làm trưởng chi nhánh ở tận Bình Định. Tính tình vốn mạnh mẽ, quyết đoán, lại đam mê sự nghiệp, em hăm hở muốn đi ngay. Anh phản đối, kiên quyết không cho. Thế là, ngày nào em cũng tỉ tê đủ kiểu, đại loại như “Em đi mỗi tháng về vài lần, chứ có đi luôn đâu!”, rồi lại “Sống xa nhau vậy cũng hay, hai đứa đỡ gây gổ giận hờn”. Năn nỉ mấy ngày không được, em đổ quạu, chuyển sang đổ tội cho anh: “Anh như vậy là ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho mình, không biết nghĩ cho tương lai, sự nghiệp của em”. Nghe vậy, anh chẳng biết nói gì hơn, đành bấm bụng cho em đi. Và hai năm qua, tiếng là có vợ, mà anh vẫn phải lủi thủi cuộc sống độc thân…

Hai năm, thực đơn của anh cứ xoay vòng mấy món cơm hàng cháo chợ. Lâu lâu một lần không sao, chứ ngày nào cũng ăn ngoài đường, anh ngán! Em cứ đi biền biệt, năm thì mười họa mới về nhà. Thi thoảng em có về, anh kêu em nấu ăn, em lại bảo: “Thôi! Lâu lâu em mới về một lần, anh đãi em ăn nhà hàng đi”… Vậy là, mang tiếng là có vợ, mà hai năm rồi, một bữa cơm gia đình nóng sốt vẫn mãi là ước mơ!

Ngán cơm hàng cháo chợ, anh còn có thể khắc phục bằng cách… đi nhậu cho qua bữa. Nhưng cái không khí hiu quạnh, cô đơn khi thiếu em, anh chẳng biết làm sao khắc phục? Mình anh ở cái nhà rộng thênh thang, buồn thỉu buồn thiu. Vắng bàn tay chăm sóc của phụ nữ, ngôi nhà cũng lạnh đi. Mà nhà ba mẹ, họ hàng anh ở hết dưới quê, buồn cũng chẳng biết sang nhà ai. Nhiều khi, anh phải sang nhà trọ của mấy đứa em trong công ty ngủ cho đỡ buồn.

Anh cũng chẳng hiểu sao, mình ở xa nhau, anh muốn làm gì thì làm, mà em chẳng hề ghen. Ngẫm tới ngẫm lui, anh lại chợt giật mình, biết đâu ở ngoài Bình Định, cũng có anh nào đang ngấp nghé với em?

Mới đây, má anh lên chơi, thấy nhà cửa quạnh hiu, bà la quá chừng. Rồi bà gọi điện cho má em than thở. Hai bà thống nhất, cương quyết bắt em phải về. Chắc ở ngoài Bình Định, em cũng đã nhận được tối hậu thư của “hai sếp” rồi. Nhưng với cái tính ương bướng của mình, biết lần này em có chịu nghe?

Phần mình, anh cũng đưa ra tối hậu thư, nhắn với em rằng: Hãy cố gắng trở thành “vợ” anh sao cho đúng nghĩa vợ, trước khi quá muộn!
Nguồn: dantri

Tin nhắn thứ 11

Tôi và Nhật Hạ chia tay sau 10 tin nhắn. Từ đó không gặp nhau nữa, dẫu tôi biết nàng làm việc ở chỗ nào, nàng hay ăn sáng ở chỗ nào, cà phê ở chỗ nào và ở ngôi nhà nào.
Tin nhắn thứ 11
Tin nhắn thứ 11
Tôi không đếm thời gian hai đứa tôi quen nhau là bao lâu sau cuộc chia tay này. Bởi sự chia lìa vẫn xảy ra nhan nhản, không chừa bất cứ ai, thì chuyện tôi và nàng chia tay không phải là ngoại lệ. Cái khác của cuộc chia tay giữa tôi và Nhật Hạ lại bằng tin nhắn, và cả hai sau đó lại thật sự không gặp mặt nhau. Bởi trong một cuộc tình, người ta phải hẹn hò ở một nơi nào đó, để thở dài thở vắn, rồi mới nói: “Mình chia tay nhau nhé”.

Nàng bảo: “Em rất ghét ai đó xâm phạm tự do cá nhân của em”. Tất nhiên là tôi đồng ý, đồng ý như khi nàng đang cà phê với tôi, chuông điện thoại reng, ngay tức khắc nàng đứng dậy đi chỗ khác để nói chuyện. Tôi vẫn thường đọc những câu chuyện tư vấn trên các báo, các nhà tư vấn bảo rằng khi hai người yêu nhau, mà người kia vội vàng đi chỗ khác để nghe điện thoại thì chắc chắn rằng người ấy đang trao đổi chuyện gì đó với một đối phương khác, họ không muốn bạn nghe. Để chứng tỏ rằng tôi yêu nàng, khi có điện thoại lúc đang bên cạnh nàng, tôi luôn nghe và trả lời điện thoại trước mặt nàng, bởi tôi chẳng có gì phải giấu che, ngay cả những cuộc gọi để trao đổi làm ăn. Bởi nếu tôi ra chỗ khác nghe máy thì nhìn ánh mắt của nàng, tôi biết nàng khó chịu thật sự.

Tôi đồng ý phải trả lời tin nhắn hoặc điện thoại của nàng ngay tức khắc, còn ngược lại thì tùy nàng. Tới cơ quan nàng, nàng bảo anh đứng ở ngoài cổng đợi, đừng có vào, bạn bè em nó nói. Nói chung là nàng sợ tôi xuất hiện trong đám đông của nàng.

Tối hôm đó tôi gọi điện thoại cho nàng, ngay tức khắc nàng tắt máy. Tôi suy đoán là nàng đang đi chơi với một người con trai khác. Tôi và nàng cùng chơi facebook. Cái trang mạng xã hội ấy đã lôi cuốn rất nhiều người vào cuộc, trong đó có cả tôi và nàng, có cả người con trai mà nàng hay hẹn hò tên Lâm. Nàng và hắn hay tải và tặng cho nhau những bản nhạc tình sướt mướt, đại loại đó là cách dùng ngôn ngữ âm nhạc để thể hiện tình cảm. Nếu chỉ có những bản nhạc tặng cho nhau thì điều đó cũng bình thường thôi, bởi ở trên facebook đã có nhiều trường hợp dẫu không add nick, dẫu không hề theo dõi nhau, nhưng chỉ cần vào trang tìm kiếm là có thể đọc hết những gì trên trang mà mình lưu. Có lẽ nàng sợ tôi sẽ khám phá ra nàng có điều bí mật gì đó, nên nàng dứt khoát không đưa tôi vào danh sách bạn bè của nàng. Còn tên con trai kia có tới hai trang facebook cũng đều được nàng add vào, từ đó nàng và hắn chuyện trò. Thật ra thì tôi không hề tò mò chuyện nàng có bao nhiêu bạn trên facebook… Sự giải trí cá nhân chẳng xâm hại đến ai như thế cũng chỉ là tạo cho nhau niềm vui. Nếu không xảy ra câu chuyện sau buổi hẹn hò hôm ấy.

Chiều hôm đó nàng hẹn tôi cà phê. Nàng đến rất đúng hẹn. Nàng mặc chiếc áo pull màu vàng, chiếc áo rất đẹp làm tôn lên gương mặt rạng rỡ của nàng. Hôm đó nàng rất vui vẻ. Tôi và nàng dự định sau cà phê sẽ đến một quán ăn nằm trong vườn cây với một hồ hoa sen, bao quanh là ruộng lúa, bàn ăn đặt ở dưới những bụi chuối rất lãng mạn. Nhưng hai đứa đã không tới quán ăn vì nàng có một cuộc điện thoại. Nghe điện thoại xong, Nhật Hạ nói: “Em phải về chở mẹ em đi chùa. Hẹn bữa khác anh nhá!”.

Tôi đã gặp nàng tối hôm đó, sau khi nàng bảo nàng về chở mẹ đi chùa.

Tôi không bao giờ ghé tới Nha Trang Center, bởi chỗ này toàn bán thức ăn nhanh. Nhưng tối hôm đó có anh bạn từ Sài Gòn gọi điện: “Mày ra NhaTrang Center nhá”. Bạn bè thân lâu ngày mới gặp, tôi lấy xe ra khỏi nhà và đến chỗ hẹn.

Nàng đang ở trong một góc khuất của Nha Trang Center, nàng và Lâm đang đùa giỡn nhau, cả hai đang ăn món gà rán. Nàng vẫn mặc chiếc áo pull vàng vào buổi chiều hẹn hò với tôi. Nàng không hề thấy tôi. Như một tên săn ảnh trộm, tôi đã tiện tay đưa máy ảnh đang mang theo bên mình, zoom hết cỡ, chụp ảnh nàng và Lâm đang tình tự. Tôi rủ anh bạn ra quán nhậu, uống say. Không biết tôi đã gặp nàng hẹn hò với người khác, nửa đêm, nàng nhắn tin: “Em nhớ anh”. Tôi nhìn dòng chữ nàng nhắn mà buồn như không thể buồn hơn.

Vậy là tôi và Nhật Hạ chia tay sau 10 tin nhắn. Tôi và nàng không có duyên nên trên mọi nẻo đường cả 6 tháng ròng không hề gặp nhau. Nhớ nàng, tôi vào Nha Trang Center xem thử nàng có ăn gà rán với tình yêu của mình không, vẫn không thấy. Rồi một hôm tình cờ gặp một cô bạn của nàng, cô ta nói: “Nhật Hạ sắp lấy chồng”. Tôi gật gù, không hỏi tiếp, chỉ đoán là nàng sẽ lấy anh chàng nàng đã tặng những bản nhạc tình trên facebook. Dẫu tôi vẫn theo cái cách mà những nhà tâm lý vẫn thường khuyên nhủ trong chuyện tình yêu: “Yêu người nghĩa là mong cho người mình yêu hạnh phúc”. Nhưng chỉ nghe tin Nhật Hạ sắp lấy chồng, trái tim của tôi sao trở nên đau đớn một cách kỳ lạ.

Tôi chuẩn bị yêu người khác, bởi con người ta không thể ôm mãi một mối tình không thành, mà người mình yêu xưa cũ kia chắc đã lãng quên mình, chắc đang vui mừng bên cạnh người yêu mới. Nghĩ cho cùng, nàng chỉ là một người xa lạ, nàng bước vào đám đông của nàng, còn tôi bước vào đám đông của tôi.

Tin nhắn thứ 11 hiện lên trên máy tôi vào buổi chiều mưa: “Em gặp anh được không? Em đang ở trên tầng 3 cà phê Mimosa”. Tôi đoán là nàng gởi cho tôi giấy mời đám cưới, nhưng nếu gởi giấy mời đám cưới nàng nhờ ai đưa cũng được, tại sao phải hẹn hò?

Nàng ngồi khuất trong bóng tối. Trên bàn là một cành hoa lan màu tím, bên cạnh nàng là một ly rượu. Tôi hỏi: “Em không đi với Lâm à?”. Nàng nói: “Lâm lấy vợ rồi”. Tôi gọi một ly rượu, uống cạn. Tôi gọi ly rượu nữa, chuẩn bị uống cạn. Tôi nghe như tiếng dây gàu chạm vào thành giếng, âm thanh đang vọng… Nàng đang khóc, tôi không hiểu đang khóc vì bị phụ tình hay muốn nối lại sợi dây gàu tôi đã thả xuống giếng? Nhưng lạ kỳ, tôi đã từng yêu nàng, còn bây giờ thì tôi nhìn nàng khóc như nhìn vào đám đông.
Nguồn; dantri

Ta đã làm gì với cuộc đời mình?

Ta đã làm gì với cuộc đời mình?
Ta đã làm gì với cuộc đời mình?
Rồi sẽ đến lúc ta tự hỏi “mình đã làm gì với cuộc đời mình”

vục gương mặt vào bàn tay thô ráp

từ khi nào ta đã trở thành vô cảm

đất cát cũng chai lì với tuyến nước mắt rơi?

...

Cuộc đời bắt đầu bằng tiếng khóc rồi đưa vào tháng năm trôi

mỗi lựa chọn bước đi chỉ có một lần – không phải là thử nghiệm

mỗi một ngày qua là điểu hiển nhiên chứ không phải là ngày mà ta tìm kiếm

thời gian tự nó vẫn tuần hoàn.

...

Ai cũng muốn sống một số phận có thật ít gian nan

cứ sáng mỉm cười như bình minh ngày mới

và chiều về có một bàn tay chờ đợi

để dắt bản thân mình không phải lần rợ giữa bóng đêm.

...

Chúng ta đã làm gì với cuộc đời mình? – những ý nghĩa đã bị bỏ quên

sống cuộc sống của người khác rồi tự vỗ về miễn là được thở

nếu như không sống vì tình yêu thì ủi an chỉ cần còn nhớ

dù lựa chọn này sẽ đưa đến một con người khác kia

...

Chúng ta không muốn phải cô đơn chống chọi với đêm khuya

nhưng lúc buồn lại tìm cách lẩn ngồi vào bóng tối

chúng ta lúc nào cũng muốn sẽ không phải sống vội

nhưng sau cánh cửa của ngôi nhà thì lại ào ào với cuộc cơm áo mưu sinh

...

Chúng ta đã làm gì với cuộc đời mình? Sau mỗi sớm bình minh

ngoài giấc ngủ của đêm khi cơn mơ cũng giật mình đánh rơi giọt nước mắt

chúng ta luôn sẵn sàng để có một nụ cười (nếu cần) trên gương mặt

mặc những gân thịt có căng cứng ở phía sau.

...

Làm sao biết được cuộc đời sẽ nhân từ giành cho ta đủ lâu?

vẫn còn cơ hội sao không thử sống khác

sao không thử cho mình được phép đi lạc

tìm một ý nghĩa trước khi tóc kịp trắng trên mái đầu

...

Tuổi thanh xuân của chúng ta, cuộc đời của chúng ta

đã đi đâu?

rất nhiều khoảng trống chẳng thể lấp đầy giữa tâm hồn vơ vất

vòng tuần hoàn của tháng năm cứ nhẹ nhàng đem thời gian đi mất

những cuộc đời tất bật

tuổi trẻ hơn một lần đã bị bỏ quên.

***
Nguồn: yume

Hết yêu nhưng không dám bỏ bạn gái

Tôi không còn yêu bạn gái nhưng không dám chia tay vì cô ấy sẽ tổn thương và đau khổ lắm.
Hết yêu nhưng không dám bỏ bạn gái
Hết yêu nhưng không dám bỏ bạn gái
Tôi và cô ấy đã quen nhau hơn hai năm và cũng có được những hạnh phúc thoáng qua. Nhưng thời gian gần đây tôi nhận ra tình cảm của mình không còn được như trước nữa. Lúc đầu thì tôi vẫn còn chưa nhận ra khi có một vài thay đổi lạ trong cảm xúc của mình, nhưng vài tháng trở lại đây mọi chuyện đã khác... Tôi ít quan tâm cô ấy đang làm gì, ở đâu, cảm thấy chán khi nói chuyện, rất dễ cãi nhau và không muốn nói lời yêu thương, thậm chí cảm thấy không thích thú gì với chuyện "ấy". Nhiều lúc, tôi cố gắng quan tâm cô ấy, tỏ ra yêu thương và "trả bài" một cách máy móc, nhưng tất cả chỉ là hành động của lí trí chứ không phải của con tim như ngày nào. Và tôi nhận ra rằng... mình đã không còn yêu cô ấy nữa.

Đã có nhiều lần tôi muốn nói lời chia tay nhưng tôi biết, cô ấy vẫn còn rất yêu tôi. Làm sao đây để cô ấy không tổn thương...?! Tôi không dám tưởng tượng cô ấy sẽ ra sao nếu như tôi rời xa cô ấy nhưng tôi không thể tiếp tục níu kéo mối quan hệ không có kết quả này được. Cô ấy là một cô gái tốt, nhưng có lẽ không phải dành cho tôi...Tôi phải làm sao đây.Mong các bạn cho tôi ý kiến.
Nguồn: eva

Này cô gái, cô khóc đấy à?

Bình tĩnh nào cô gái, cô định nghĩa thế nào về cụm từ "người yêu thương nhất". Người cô yêu thương hơn cả, chẳng phải là người thân, bạn bè, cha mẹ cô sao?
Cô vừa bị phản bội, và trớ trêu thay, sự phản bội lại đến từ người cô yêu thương nhất.

Cô nhìn thấy người cô yêu ôm một cô gái trong công viên, nước mắt cô chảy dài. Cô muốn nói thật to cho mọi người thấy, cô đau lòng lắm, nhưng cô chỉ yên lặng, đến và làm rõ mọi việc. Trớ trêu thay, chàng trai ấy đã thú nhận tất cả.

Cô lê bước về nhà, đôi chân như sắp ngã quỵ. Cô tự nhủ "tất cả chỉ là dối trá". Nhưng không, sự thật rành rành, biết chối cãi đi đâu? Có trách chỉ trách mình biết quá muộn.

Cô thẫn thờ lê bước, tim như có gai đâm. Chàng trai ấy là người cô yêu thương nhất, mất đi rồi, cô còn gì để yêu, còn gì để trông mong, hi vọng...

Bình tĩnh nào cô gái, cô định nghĩa thế nào về cụm từ "người yêu thương nhất". Người cô yêu thương hơn cả, chẳng phải là người thân, bạn bè, cha mẹ cô sao?

Mất đi một người không có nghĩa là mất đi tất cả. Chỉ là cố quan trọng hóa vị trí của người ấy, nên mới cảm thấy xung quanh không còn gì trông mong.
Này cô gái, cô khóc đấy à?
Này cô gái, cô khóc đấy à?
Người cô yêu thương nhất, chẳng phải là gia đình?

Có nhiều người vì cô mà có thể làm tất cả, sá gì phải dồn tình yêu cho những kẻ không ra gì, để rồi ngộ nhận mình không còn gì để trông mong?

Cô gái à, cô vẫn còn rất nhiều đấy chứ.

Này cô gái, cô đang bó gối ngồi trong góc tường đấy à?

Cô vừa phạm một sai lầm lớn, và cô nghĩ, đời này mình sẽ không thể sửa sai, mình thật vô dụng. Cô dằn vặt bản thân bằng cách ngồi một mình trong góc.

Dù là sai lầm gì, không có khái niệm "lớn" và "nhỏ". Chỉ là những vết đen trong cuộc sống vội vã, vết đen mà nếu không dũng cảm bước tiếp, nó sẽ biến từ vệt nhỏ thành một hố bùn đen. Để tôi kể cho cô gái nghe câu chuyện này.
Này cô gái, cô khóc đấy à?
Này cô gái, cô khóc đấy à?
"Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm nhưng cuối cùng, chú cũng hoàn thành.

Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú làm. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên:

- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!

Chú tiểu ngạc nhiên:

- Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia? 

- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao – vị sư già từ tốn.

Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân, cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mắc phải. Biết bỏ qua những khuyết điểm nhỏ để nhìn vào ưu điểm lớn mới thấy được những điều tuyệt đẹp của cuộc sống này."

Cô thấy đấy!

Không thứ gì là hoàn hảo. Tha thứ cho mình, cho người, sẽ giúp bản thân thanh thản. Vượt qua những khó khăn, mới chắt chiu nghị lực để sống tiếp.

Tại sao phải dằn vặt, tại sao phải khóc, cuộc sống đâu phụ những người có ý chí, nghị lực và tấm lòng?

Vậy nên lau nước mắt và đứng lên cô gái nhé, lau nước mắt để bản thân thôi dằn vặt, tim thôi đớn đau, để trưởng thành hơn sau những phút ngã quỵ.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Anh hứa mãi mãi chỉ yêu em

Anh hứa mãi mãi chỉ yêu em
Anh hứa mãi mãi chỉ yêu em
Em chẳng còn Con gái nữa đâu anh

Chữ trinh nguyên chẳng kịp dành anh nữa

Người đến trước trao em bao thề hứa

Cướp mất rồi, em khờ dại còn tin.

******

Em chẳng còn là đứa Con gái vẹn nguyên

Vẫn vui tươi, mộng mơ nhưng bình yên đã mất

Em sợ - Sợ một ngày sự thật

Chẳng giữ nổi anh, anh sẽ hận, sẽ cười.

******

Em chẳng còn tự tin lúc bên người

Cái gia giáo, cái chữ trinh đè thân em trĩu nặng

Rồi một ngày biết em không còn trong trắng

Như anh vẫn chờ, anh có hết yêu em ?

******

Em vẫn cầu, vẫn nguyện ước bao đêm

Vẫn sợ lo anh sẽ xa em mãi

Bởi Con gái khi yêu luôn khờ dại

Anh có yêu nhiều để giữ chặt vòng tay?
Nguồn; eva

Chuyện tình chiếc bát vỡ

Là câu chuyện đượm buồn như chính cái màu của những mảnh vỡ ngổn ngang kia.
Chuyện tình chiếc bát vỡ
Chuyện tình chiếc bát vỡ
Một nửa ra đi một nửa mất
Một nửa còn lại cũng nát tan.

Xoảng! Cả khu trọ đang ồn ào bỗng nhiên im lặng, những ánh mắt tò mò xen lẫn ngạc nhiên hướng về phía Tuấn. Những mảnh bát văng tung tóe, vỡ vụn, chân trái đang rỉ ra dòng nước xền xệt đỏ au.

Máu! Thanh Tâm sợ hãi hét toáng lên, cả xóm trọ ồn ào với những ánh mắt dò xét, những lời xì xào bàn tán to nhỏ của những người mới đến. Những cái lắc đầu xen lẫn thở dài với ánh mắt thông cảm của những người đã ở lâu đây. Hầu hết những người đã ở lâu đều biết câu chuyện về cái bát ấy, nó đượm buồn như chính cái màu của những mảnh vỡ ngổn ngang kia.

“Sao vậy chị? Có chuyện gì với anh Tuấn thế chị nhỉ?” - Hải lên tiếng khẽ hỏi tôi.

Men theo thời gian những mảnh ký ức từ ngày anh Tuấn tới xóm cứ theo nhau hiện về thật chậm. Về anh Tuấn, về Phượng, về cái xóm trọ con con nhưng rất náo nhiệt này. Phượng là bạn cùng phòng với tôi, hai đứa cùng quê lại học chung trường từ cấp 2 lên cấp 3 rồi nay tới đại học chúng tôi lại cùng đỗ và học một trường.

Hơn Phượng 6 tuổi, anh Tuấn là một người sống khép kín. Những ngày đầu mới đến xóm trọ này mọi người không ai dám nói chuyện với anh ngoài Phượng, sinh viên năm nhất trường Đại Học Luật. Một cô gái với mái tóc ngang vai, dáng người nhỏ nhắn, rất hoạt bát đôi môi luôn nở những nụ cười và một đôi mắt biết nói. Phượng cười rất đẹp, luôn hồn nhiên và khác hẳn với mọi người cô thường tươi cười nói chuyện với anh Tuấn. Ngược hẳn với Phượng, vẻ mặt anh Tuấn lúc nào cũng lạnh lùng, đôi mắt ưu tư như chất chứa hàng ngàn những tâm sự, một đôi mắt đẹp nhưng đượm buồn. Mỗi khi ngồi bên anh Tuấn, Phượng luôn thao thao kể về những ước mơ, hoài bão của mình, giọng của Phượng trong trẻo và tràn đầy sức sống. Ởt là biệt danh anh Tuấn đã đặt cho Phượng. Phượng mang tên một loài hoa tượng trưng cho mùa hè, mùa của những hoài bão khát khao và cả chia ly nữa.

Chính Phượng là người đã mang đến cho anh Tuấn những tiếng cười, cô làm cho anh cởi mở hơn, sống hòa đồng hơn với mọi người trong xóm. Cảm thấy cuộc sống có nhiều niềm vui, thêm ý nghĩa. Và không hiểu từ lúc nào anh ấy đã đem lòng yêu Phượng. Thế nhưng anh Tuấn chỉ giữ nó trong lòng cho riêng mình vì chính anh cũng không biết rằng đó có phải là tình yêu hay chỉ là sự ngộ nhận của anh. Cũng có thể anh Tuấn nghĩ rằng Phượng đã có người yêu, và tình cảm của Phượng đối với anh chỉ như một người em gái với người anh trai thôi. Cái người theo đuổi Phượng có dễ đến mấy năm rồi ấy thế thì chắc là người yêu của Phượng rồi anh Tuấn nghĩ vậy nên chỉ dám lặng thầm yêu Phượng thôi. Có nhiều khi anh cũng mặc cảm, ngần này tuổi rồi nhưng anh vẫn chưa có gì trong tay, không giàu sang, không làm ông này bà nọ của công ty này kia, tương lai của anh dường như thật mông lung vô định, có lẽ vì thế mà khuôn mặt lúc nào cũng ưu tư, trầm lặng. Anh trở nên sống khép kín, lúc nào cũng lạnh lùng. Một con người sống nội tâm, rất khó gần, khó hiểu. Thế nhưng trái hẳn với vẻ bề ngoài ấy là sự nhiệt tình với tất cả bạn bè, với những người trong xóm. Bất kể ai nhờ việc gì anh đều vui vẻ giúp đỡ mà chẳng nề hà gì cả.

“Thế về chuyện chiếc bát ấy là sao hả chị, chị làm em tò mò quá” - Hải ngắt lời tôi.
Dường như đã hiểu ra vấn đề, nên anh ấy ít sang và dần không sang bên ấy nữa
Dường như đã hiểu ra vấn đề, nên anh ấy ít sang và dần không sang bên ấy nữa
“Muốn nghe tiếp thì im lặng” - Tôi khẽ gắt.

Lúc mà Tuấn yêu Phượng cả xóm đều biết và chắc chắn một điều rằng Phượng cũng biết. Tuấn thì luôn dành hết tình cảm cho Phượng, toàn tâm toàn ý, thế nhưng Phượng thì không. Có lẽ Phượng cũng vẫn có tình cảm với người đã theo đuổi Phượng hơn 2 năm nay mặc dù đó chẳng phải tình yêu nhưng cũng chẳng phải là dừng lại ở cái ngưỡng của tình bạn. Dường như Phượng lưỡng lự giữa hai sự lựa chọn và đôi khi lại tham lam muốn chọn cả hai. Khi biết Tuấn yêu Phượng mọi người đều thấy rất thắc mắc rằng anh là người luôn thích rõ ràng nhất là trong các mối quan hệ, thế tại sao anh lại bị cuốn vào mối quan hệ tình cảm ấy. Quả thật các cụ ngày xưa nói ghét của nào trời trao của ấy là cấm có sai. Quý anh, nên mọi người cũng khuyên anh khi biết rằng anh yêu Phượng, Phượng không hợp với anh một con người nội tâm, cần người có thể cảm nhận và thấu hiểu. Hơn nữa suy nghĩ của luôn anh nặng về lễ giáo về Công-Dung-Ngôn-Hạnh còn Phượng thì không, 9x mà, được tiếp cận với những văn hóa phương tây nên Phượng sống khá cởi mở, và thoải mái. Thế nên hai tính cách ấy sẽ chẳng thể dung hòa với nhau. Chiếc bát ấy thực ra là có một đôi, là món quà đầu tiên cũng là cuối cùng mà Phượng tặng cho Tuấn. Tính ra cũng gần 4 năm rồi, ngày lễ lớn nên mọi người được nghỉ, cả xóm rủ nhau đi Bát Tràng chơi, mọi người sang đó nghịch đất, nặn vẽ, vốn rất khéo tay nên Phượng có những tác phẩm rất đẹp, mọi người đều thán phục. Hai chiếc bát ấy là do chính cô đã nhào nặn từ đống đất vô tri.

“Thế rồi sao lại chỉ còn có một chiếc ạ? Một cái nữa đâu? Mà vì sao hai người lại không đến được với nhau hả chị?” - Hải tò mò.

Không trả lời câu hỏi của Hải, những ký ức trong tôi cứ thế ùa về, thực ra hồi ấy chuyện của Tuấn và Phượng vẫn còn mập mờ lắm, chưa có gì là rõ ràng cả. Mà chỉ có cô là chưa rõ ràng thôi, còn anh đã yêu cô ấy quá tha thiết rồi, đợt ấy công ty chạy event nên Tuấn thường xuyên phải đi công tác các tỉnh, khi về nghe mọi người nói Phượng có lần đã đi chơi với một người bạn của anh Bình phòng 9 ấy, chị cũng không hiểu sao Phượng lại làm thế? Không hiểu sao cô ấy có thể đi chơi với một bạn trai mới gặp lần đầu chưa biết gì mà về khuya như thế. Đã có lần chị hỏi nhưng Phượng chỉ lảng tránh mà không trả lời. Sau đó một thời gian, mỗi lần Tuấn sang phòng Phượng đều tìm cớ đi ra ngoài tránh mặt anh ấy. Dường như đã hiểu ra vấn đề, nên anh ấy ít sang và dần không sang bên ấy nữa.

“Có phải là anh ấy đã không còn yêu chị Phượng nữa? Hay anh ấy có người yêu rồi hả chị?” - Hải hỏi tôi.

"Không phải. Tuấn vốn là một người sống rất tình cảm, hơn nữa theo chị cảm nhận thì anh ấy còn rất chung tình nữa. Anh ấy làm thế đơn giản chỉ là anh ấy không muốn làm phiền thêm nữa đến Phượng mà thôi, chứ còn thật ra anh ấy vẫn dành rất nhiều tình cảm cho Phượng. Được một thời gian không lâu sau, chừng 1 tháng gì đó thì Phượng chính thức có người yêu."

“Ai thế hả chị? Có phải là một trong hai người theo đuổi chị Phượng không chị”

Chớ trêu thay người ấy chẳng phải là anh Tuấn, cũng chẳng phải là cái cậu theo đuổi Phượng hơn hai năm kia. Một người hoàn toàn lạ, thế rồi từ đó anh ấy lại trở nên khác lạ, bỗng dưng vui tươi lại còn rất yêu đời nữa, suốt ngày cười nói.

Chị hỏi thì anh ấy nói: “Anh đã nghĩ thông rồi. Vì một người như thế thì không đáng để phải buồn phiền, ngoài kia còn rất nhiều người dành cho anh, chỉ là cô ấy không xứng đáng nhận được những gì tốt đẹp mà anh dành cho thôi”. Hôm trước, cái hôm em về quê ấy không hiểu sao tự dưng một chiếc bát không cánh mà bay, tìm kiếm thế nào cũng không thấy. Dù đã không còn nhiều tình cảm nữa, nhưng dù sao đó cũng là một chút kỷ niệm mà anh ấy rất trân trọng.

“Tại sao anh ấy lại làm thế chị nhỉ? Tại sao lại đập bể chiếc còn lại?” - Giọng Hải lắng xuống thủ thỉ bên tai tôi.

"Chị nghĩ rằng anh ấy quá thấm thía sự cô đơn rồi nên không muốn chiếc bát giống như anh ấy, ở một mình sẽ rất cô đơn kể cả là xung quanh có bao nhiêu người, bao nhiêu chiếc bát khác đi nữa thì sự cô đơn ấy còn đáng sợ hơn rất nhiều. Chị nghĩ chính vì thế mà anh ấy đã đập bể chiếc bát."

Con bé Hải vừa tủm tỉm cười vừa nói trêu tôi: “Em chợt nhận thấy là chị rất hiểu anh Tuấn đấy nha, hay là chị thích anh ấy rồi? Khai mau đi, không mai em sẽ nói với anh ấy cho coi”

Tôi khẽ cốc đầu con bé, đơn giản chỉ là môt sự đồng cảm giữa những con người với nhau, giữa con người với con người, những người coi nhau còn trên cả tình yêu đơn thuần đấy em ạ. Đó gọi là tri kỷ đấy. Muộn rồi, ngủ đi mai còn đi học nữa.

Ngoài hiên cơn mưa trái mùa đang rả rích rơi. Tiếng mưa tí tách như những nốt nhạc lòng réo rắt ở một miền ký ức nào ấy. Những mảnh bát vỡ, cứ dập dìu thoắt ẩn thoắt hiện đưa tôi chìm vào giấc ngủ, miên man.
Nguồn: 24h

Tình lặng trong đêm

Tình lặng trong đêm
Tình lặng trong đêm
Tình buồn.. hờn, trong đêm vắng
Tâm đi tìm..lại hồi ký năm xưa
Tình ơi sao ra đi mãi
Để lệ đắng rớt lại bờ mi cay

Tình xa bao năm vẩn nhớ
Sao đêm về lòng thấy qúa chua cay
Từng cơn đau sao buốt giá
Cứ than gào như xé nát tim ta

Nghẹn ngào từng cơn đau điếng
Khóc cho tình hay chỉ khóc cho ta
Tình xưa kia nay đã chết
Sao mãi hoài lì miết tận cùng tim

Trời gieo chi bao trái đắng
Để loài người..nếm lấy lệ phải rơi
Bờ môi rung bao hối tiếc
Tình chưa nồng chăng gối sớm vội xa

Buồn ơi đêm buông héo hắt
Cố lần tìm qúa khứ của ngày xưa
Người đi mang bao nhung nhớ
Để đêm về..tim gõ nhịp càng đau
(Sưu tầm)

Em sẽ chờ

Giữa không gian ồn ào tấp nập, đầy rẫy những khó khăn và cảm bẫy đôi lúc em muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ, để khóc để than thở mà không muốn ai biết đến. Cứ nghĩ rằng mình có thể vượt qua một cách trọn vẹn mọi khó khắn, cứ nghĩ rằng trái tim mình sẽ không rung động trước một ai nữa…Thế nhưng duyên số đã cho em được gặp anh.
Em sẽ chờ
Em sẽ chờ
Anh là một người bạn mới, là một người nói chuyện đặc biệt, và thực sự tin tưởng để chia sẻ. Cũng không hiểu sao em lại tâm sự với anh nhiều đến thế. Em vô tình không biết mình đã thân thiết với anh từ lúc nào, em đã tự hỏi liệu tình cảm của anh và em chỉ là tình cảm đơn thuần giữa hai người bạn, hay là anh em, hay là gì khác… Đã có những lúc em muốn dừng lại vì sợ đến một lúc nào đó anh sẽ rời xa em để đi tìm những cái mới lạ hơn, đặc biệt hơn trên con đường phía trước.

Anh mang đến cho em những nụ cười, nói cho em biết được ý nghĩa của một ngày, anh gửi cho em những lời chúc tốt lành vào mỗi buổi sớm mai. Rằng khi bình minh chính là lúc mình bắt đầu hãy bỏ lại sau lưng những muộn phiền, âu lo để lấy đó làm động lực bước tiếp trên chặng đường dài phía trước.

Anh và em đã cùng nhau đi dạo trên từng con phố của Hà Nội vô tư ngắm nhìn bằng lăng những cánh hoa mỏng manh mang sắc tím của sự thủy chung. Cùng nhau ngắm ánh đèn đường rọi chiểu xuyên qua từng nhánh lá cây và hơn thế là được nhìn ánh hoàng hôn từ từ lặn xuống trên mặt hồ Tây phẳng lặng. Vâng! thực sự như lời anh nói rất yên bình và dản dị. Hà Nội thật đẹp phải không anh? Thế mà gắn bó với nơi đây đã gần 5 năm em cảm thấy mình như bị cuốn theo cuộc sống xô bồ, tấp nập, vội vàng mà vẫn chưa một lần em chậm lại thư giãn ngắm nhìn những vẻ đẹp vẫn luôn luôn tồn tại xung quanh.
Em sẽ chờ

Cơn mưa gợi lại cho em những kỉ niệm mà có lẽ chỉ em và anh biết, là lần đầu tiên em đi chơi cùng anh, cũng là lần đầu tiên em được đi dạo hết một vòng Hồ Tây và hồ Hoàn Kiếm ... còn nhiều kỉ niệm nữa về hai đứa gắn liền với cơn mưa phải không anh???
Anh đến đã mang lại cho em cảm giác được quan tâm, được anh nhắc nhở động viên. Và đã có lúc em trở nên thật ích kỉ chỉ muốn giữ anh cho riêng mình thôi!

Em đã thay đổi rất nhiều, vui rất nhiều vì gặp được anh. Em biết sâu thẳm trong trái tim anh có một nỗi buồn, dù có cười thế nào thì ánh mắt anh vẫn không dấu được điều đó. Còn em, dường như anh đã xóa đi hết những buồn phiền còn vương lại mà bấy lâu nay em vẫn luôn mang theo. Phải làm sao đây anh? làm sao em có thể mang lại cho anh niềm vui thực sự, đẩy lùi những tâm sự buồn và thay vào đó những cái mới mẻ và đẹp đẽ hơn? Em muốn nói rất nhiều nhưng lại sợ khi nói ra anh sẽ cảm thấy bị ràng buộc, đi chơi cùng em là trách nhiệm chứ không vô tư như bây giờ.... 

Hãy cố gắng lên anh nhé, em tin thời gian sẽ xóa đi những gì buồn phiền còn vương lại trong anh. Em sẽ chờ từ anh một câu nói, em sẽ chờ anh dang rộng cánh tay để đón nhận em thật lòng...
(Sưu tầm)